Friday, February 22, 2008

Anh hùng Nguyễn Đăng Lành

Nguyễn Đăng Lành sinh năm 1935 trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Nam Hưng, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương.


Năm 13 tuổi, anh tham gia du kích địa phương, hoạt động cho lực lượng vũ trang của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Từ tháng 1 năm 1948,
anh theo dõi hoạt động của quân Pháp tại bốt Linh Xá, lấy đạn của Pháp
cho du kích, cung cấp số liệu, vị trí hỏa lực và cách phòng thủ của
quân Pháp, giúp xã đội có phương án đánh bốt. Từ tháng 8 năm 1948 đến
30 tháng 8 năm 1949, anh tham gia hoạt động liên lạc cho Ủy ban Kháng
chiến và Xã đội xã Nam Hưng, hướng dẫn các cán bộ vượt qua Quốc lộ 17 để hoạt động trong vùng tạm chiếm. Anh cũng tham gia rải truyền đơn trong vùng tạm chiếm, đánh quân Pháp trên Quốc lộ 17.



Sáng ngày 30 tháng 8 năm 1949,
trên đường đưa tài liệu từ xã Hợp Tiến về, Nguyễn Đăng Lành phát hiện
quân Pháp đang bao vây càn quét làng mình. Anh đã phát tín hiệu cho cán
bộ xuống hầm, nhường hầm của mình cho cán bộ mới về, ngụy trang cho họ
rồi về nấp ở góc ao xóm Trình. Anh bị quân Pháp phát hiện và bị tra
hỏi. Do không khai báo cho quân Pháp về các thông tin mình biết, Nguyễn
Đăng Lành đã bị tra tấn. Lính Pháp treo Nguyễn Đăng Lành lên cây xoài,
đánh đập và đưa mẹ của anh đến để tấn công về mặt tâm lý. Do vẫn không
khai báo, Nguyễn Đăng Lành được đưa về bốt Linh Xá, bị tiếp tục hỏi
cung và tra tấn bởi một quan hai Pháp cho đến lúc chết do các chấn thương của vụ tra tấn.



Ngày 25 tháng 3 năm 1997, Chủ tịch nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam truy tặng anh danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Đức Sáu

Đồng chí Nguyên Đức Sáu sinh năm 1921.
Sinh quán tại thôn Uông Hạ, xã Minh Tân, huyện Nam Sách.
Dân tộc Kinh.
Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam.
Tham gia cách mạng từ năm 1945.
Khi hy sinh là Chính trị viên huyện đội Nam Sách, quyền Bí thư huyện uỷ Nam Sách.


Sinh
ra trong một gia đình nông dân, lớn lên trên quê hương có truyền thống
đánh giặc giữ nước, đồng chí Sáu sớm giác ngộ cách mạng. Đầu năm 1945,
đồng chí tham gia Hội võ do huyện bộ
Việt Minh tổ chức. Tháng 3 năm 1945, đồng chí chỉ huy Hội võ đánh chiếm
hai thuyền lương thực của Nhật trên sông Thái Bình, chia cho dân nghèo,
hiến cho làng 1 sào ruộng làm giếng nước ăn, nay vẫn gọi là giếng Ông
Sáu. Tháng giêng năm 1946, đồng chí được kết nạp vào đảng cộng sản Việt
Nam. Năm 1951, được bầu làm phó Bí thư huyện uỷ, tháng 10 năm 1951,
quyền Bí thư huyện uỷ Nam Sách, kiêm chính trị viên huyện đội. Đồng chí
thực hiện bám đất, bám dân, sâu sát cơ sở, lãnh đạo quần chúng đấu
tranh chống lập tề, nhiều lần đồng chí cải trang
và làng giữ ban ngày để động viên và củng cổ tinh thần đấu tranh của
quần chúng. Đồng chí nêu cao chủ trương phá tề bằng binh vận, nội ứng,
kết quả hội tề bị tan rã từng mảng, đến cuối năm 1951, chỉ còn ở những
làng cạnh đồn giặc như: Linh Khê, Nhân Lý, Nội Hưng...cơ sở Cách mạnh
được củng cố và phát triển, được Tỉnh uỷ đánh giá là huyện dẫn đầu về
chiến tranh du kích của tỉnh, được báo cáo điển hình tại Quân khu.



Ngày
2 tháng 10 năm 1953, biết tin địch sẽ mở trận càn quét lớn vào một số
xã khu 4 của huyện hòng đánh phá các cơ quan của huyện. Do yêu cầu
nhiệm vụ, đồng chí Sáu chỉ huy phá cuộc càn quét này. Dưới sự chỉ huy
của đồng chí, lực lương ta giấu quân từ 2 giờ đêm trên bãi ngoài đê
Động Ngọ - Trắc Châu. Gần sáng, địch từ Ngã Ba Hàng tới, quân ta nổ
súng đánh chặn, diệt 70 tên, bắt sống 11 tên, thu một số vũ khí. Trời
sáng, địch tăng viện, có pháo binh và xe bọc thép yểm trợ, cuộc chiến
ngày càng ác liệt. Đồng chí Sáu bị thương vào bụng, ruột lòi ra ngoài,
đồng đội đang giúp đồng chí băng bó vết thương, thì địch đến rất gần,
đồng chí Sáu đã lệnh cho đồng chí Đới, trung đội trưởng:' Tôi không thể
đi được nữa, đừng vì tôi mà hy sinh cả hai, tôi ở lại chặn địch, đồng
chí gửi các tài liệu này cho anh em ở nhà giúp tôi', rồi đồng chí giao
tài liệu, súng ngắn đã hết đạn, bản đồ ...Nằm bên ụ đất, với 3 quả lưụ
đạn, đồng chí dũng cảm, bình tĩnh đánh địch, tạo điều kiện cho đơn vị
rút lui an toàn. Sau đó đồng chí bị địch bắt. Biết đồng chí là quyền bí
thư huyện uỷ, chúng tra tấn rất dã man nhưng
không khuất phục được đồng chí. Chúng đưa đồng chí về bệnh viện, hòng
làm con mồi bắt cán bộ ta khi đến thăm đồng chí, nhưng đều
vô hiệu. Do vết thương quá nặng, lại bị tra tấn, đồng chí Sáu đã trút
hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Hải Dương ngày 20 tháng 10 năm 1953, ở
tuổi 32, để lại tấm gương sáng cho đồng chí, đồng đội noi theo.

Xét
thành tích và công lao của đồng chí Nguyễn Đức Sáu, ngày 28 tháng 4 năm
2000, Chủ tịch Nước cộng hoà XHCN Việt Nam, truy tặng đồng chí danh
hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Anh hùng, liệt sĩ Đỗ Chu Bỉ

Đồng chí Đỗ Chu Bỉ sinh năm 1952,
Dân tộc Kinh.
Sinh quán tại xã An Lâm, huyện Nam Sách,
Nhập ngũ.......
Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam.
Hy sinh ngày 1 tháng 3 năm 1979


Khi tuyên dương anh hùng, đồng chí ở đại đội 6, công an vũ trang tỉnh Quảng Ninh, .



Ngày
1 tháng 3 năm 1979, Đỗ Chu Bỉ trực tiếp chỉ huy giữ chốt A1, vị trí án
ngữ tuyến đầu, cách biên giới 300m, cách đồn biên phòng Hoành Mô 400m.
ở vị trí quan trọng như vậy, để chiếm vị trí chốt A1, địch đã tập trung
pháo binh các loại, bắn liên tiếp suốt 1 tiếng đồng hồ. Pháo vừa dứt, 4
tiểu đoàn địch ào ạt xông lên. Trong tình huống đó, Đỗ Chu Bỉ vẫn bình
tĩnh chờ cho địch đến gần rồi mới hạ lệnh cho đơn vị đồng loạt nổ súng,
bắn mãnh liệt vào đội hình của địch, hàng chục tên bị tiêu diệt, sau đó
tiếp tục đánh bại hàng chục lần tiến công của địch.



Bị
thất bại nặng nề, chúng lùi lại cho pháo binh bắn cấp tập vào trận địa,
khi pháo chuyển làn, bộ binh lại ào ạt xông lên. Lần này chúng chiếm
được giao thông hào bên phải chốt, Đỗ Chu Bỉ vẫn bình tĩnh chỉ huy phân
đội dùng lưỡi lê, lựu đạn, báng súng đánh giáp lá cà, đẩy địch ra khỏi
chiến hào.



Sau
thất bại của 2 lần tiến công, địch tăng viện một tiểu đoàn, chia thành
2 mũi: Một mũi đánh đồn biên phòng Hoành Mô, một mũi đánh chốt A1. Đỗ
Chu Bỉ chỉ huy cả đơn vị đánh địch cả hai hướng, diệt 20 tên. Đồng chí
bị thương vào tay, vào sườn, vẫn không rời trận địa. Cuộc chiến đấu kéo
dài, ngày càng ác liệt, trời lại mưa, chiến hào lầy lội, đồng chí tổ
chức đưa thương binh, tử sĩ sang chốt A2, tiếp tục bảo vệ chốt A1. Địch
liên tiếp phản công, đồng chí vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị chiến đấu và
đã hy sinh tại mặt trận.



Với
thành tích chiến đấu liên tục, ngoan cường, dũng cảm, đồng chí cùng đơn
vị lập công xuất sắc, được truy tặng Huân chương chiên công hạng nhât
và thăng quân hàm trung uý.


Ngày 19 tháng 12, năm 1979, Đỗ Chu bỉ được Chủ tịch nước cộng hoà XHCN Việt Nam truy tăng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Trung Goòng

Đồng chí Nguyễn Trung Goòng sinh năm 1916.
Sinh trú quán tại thôn Vạn Tải, xã Hồng Phong, huyện Nam Sách.
Dân tộc Kinh.
Nhập ngũ ngày 5 tháng 2 năm 1946.
Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Hy sinh ngày... tháng 5 năm 1950.
Khi hy sinh là chiến sĩ Đại đội 921, huyện đội Nam Sách.


Nguyễn
Trung Goòng sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhà nho yêu nước,
tham gia cách mạng rất sớm. Thừa kế truyền thống của gia đình, đồng chí
sớm gia nhập tổ chức cách mạng, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được
giao. Thời kỳ tiền khởi nghĩa, đồng chí đã thực hiện nhiều nhiệm vụ táo
bạo, nguy hiểm nhưng vẫn thành công.



Ngày
30 tháng 7 năm 1945, đồng chí tham gia phục kích, bắt tên đội Chấp khét
tiếng gian ác, có nhiều nợ máu với nhân dân, cùng đồng bọn, thu 12 súng
trường và 12 tiểu liên, được đồng đội tin tưởng, cảm phục. Chiến công
này có ý nghĩa rất lớn cho việc khởi nghĩa giành chính quyền.



Ngày
12 tháng 2 năm 1946, đồng chí gia nhập bộ đội huyện Nam Sách, thuộc Đại
đội 921. Cuối năm 1946, đồng chí cải trang làm thầy cúng, cùng 2 chiến
sĩ hộ vệ đã giết tên lính Pháp, quốc tịch Đức làm đốc công ở bến đò Cầu
Phủ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các đồng chí trở về đơn vị an toàn.



Ngày
...tháng 5 năm 1950, tổ của đồng chí làm nhiệm vụ trấn giữ thôn Cõi
(Nam Sách). Bị địch tấn công, sau một tiếng đồng hồ chiến đấu ác liệt,
đồng chí tiêu diệt 8 tên địch. Nhưng do lực lượng địch quá đông, đơn vị được lệnh rút quân, nhiều đồng
đội đã rời khởi vị trí chiến đấu, riêng đồng chí bị thương. Để đồng đội
rút lui an toàn, đồng chí đã nghi binh thu hút địch về phía mình, nhờ
đó mà đồng đội rút lui an toàn, một số nhân dân cũng trốn thoát.



Vì bị thương quá nặng, đồng chí bị địch bắt. Chúng treo ngược lên
cây đa đầu làng, rồi dùng lửa thui cho đến chết. Sự hy sinh anh dũng
của đồng chí sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đã thể hiện tinh thần
chiến đấu kiên cường, bất khuất trước quân thù, lòng trung thành tuyệt
đối với Đảng.



Trong
sinh hoạt, đồng chí khiêm tốn, giản dị, nhưng khi chiến đấu rất mưu
trí, gan dạ, dũng cảm, được đồng đội tin yêu, mến phục.

Đồng
chí đã được tặng thưởng Huân chương chiến công và Huân chương kháng
chiến hạng III. Với những chiến công oanh liệt và sự hy sinh anh dũng
của đồng chí, ngày 27 tháng 2 năm 2002, Chủ tịch nước đã truy tặng danh
hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Anh hùng Vũ Ngọc Diệu

Đồng chí Vũ Ngọc Diệu sinh năm 1948,
Sinh quán tại xã ái Quốc, huyện Nam Sách,
Dân tộc Kinh,
Nhập ngũ tháng 9 năm 1966,
Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam,

Khi
tuyên dương anh hùng đồng chí là hạ sĩ, trắc thủ ra đa, Đại đội 14,
Trung đoàn 290, Tiểu đoàn 373, Quân chủng phòng không không quân.


ở vị trí trắc thủ ra- đa, Vũ Ngọc Diệu đã cảnh giác, mưu trí, sáng tạo, phát hiện chính
xác, kịp thời 456 tốp máy bay địch, góp phần cùng đơn vị chiến đấu ở
Nghệ An, bắn rơi 300 máy bay Mỹ . Đồng chí đã góp nhiều công sức, trí
tuệ chống nhiễu tổng hợp thành công. Phát huy sáng kiến, dùng máy cũ,
dẫn đường cho không quân ta đánh thắng máy bay địch. Khi đồng chí bị
thương, vẫn dũng cảm tham gia chiến đấu. Trên vùng trời huyện Đô Lương,
Nghệ An, tháng 4 năm 1967, Vũ Ngọc Diệu cùng với trung đội trưởng phiên
ban, khắc phục nhiễu do địch gây ra, phát hiện chính xác mục tiêu, kịp
thời báo cho trung đoàn bảo vệ Đô Lương chủ động băn rơi chiếc máy bay
RA5C.



Tháng
7 năm 1967, máy bay địch bắn phá trận địa, đồng đội bị hy sinh, Vũ Ngọc
Diệu vẫn bình tĩnh, theo dõi, phát hiện chính xác các mục tiêu, báo về
sở chỉ huy kịp thời, phục vụ cho đơn vị băn rơi một máy bay.



Tháng
11 năm 1967, đơn vị dùng máy PS, loại máy tham số kỹ thuật thấp, khó
phát hiện địch từ xa, đồng chí đã nghiên cứu tính năng, tác dụng và
cách sử dụng, tự rèn luyện sử dụng thành thạo loại máy này. Khi máy bay
địch vào cách trận địa 200km, đồng chí đã phát hiện chính xác, kịp thời về sở chỉ huy, chiến đấu hiệu quả, bắn rơi nhiều máy bay địch



Ngày
7 và 8 tháng 5 năm 1967, máy bay địch tổ chức đánh lớn vào khu vực
Vinh, Bến Thuỷ, Đô Lương, Vũ Ngọc Diệu phụ trách trắc thủ số 1, cùng
đồng chí số 2, làm việc rất khẩn trương, địch cách 200m đã phát hiện
mục tiêu, phục vụ kịp thời cho đơn vị chiến đấu. Bom địch đánh cạnh
trận địa, máy bị rung, đồng chí vẫn bình tĩnh chỉnh máy, phục vụ đơn vị
băn rơi một máy bay khi chúng xâm phạm vùng trời thành phố Vinh.



Ngày
18 tháng 6 năm 1968, đại đội được lệnh cơ động, khi đang thu máy, tháo
dây trời thì địch ập đến đánh phá, cấp trên quyết định dùng máy PS và
P15 đẫn đường cho không quân chiến đấu, đồng chí cùng 2 đồng đội thực
hiện khẩn trương nhiệm vụ này. Với quyết tâm' Dẫn đi là chiến thắng,
dẫn về là an toàn' Khi mở máy thì gặp nhiễu ở
cường độ 3, sóng cố định mất gần hết, không thể phát hiện địch, Vũ Ngọc
Diệu đề nghị cho đổi số và dùng biện pháp chống nhiễu tổng hợp, nhiễu
giảm dần, 2 máy hợp đồng chặt chẽ, thông báo kịp thời, cho không quân
ta chiến đấu, hạ 2 máy bay địch, trở về an toàn.



Ngày
22 tháng 7 năm 1966, địch đánh phá trận địa, đồng chí bị thương vào
tay, vẫn bình tĩnh cõng đồng đội bị thương nặng hơn ra khỏi trận địa,
rồi trở lại vị trí chiến đấu. Mặc cho địch đánh phá trận địa đến 10
lần, đồng chí vẫn bán máy, theo dõi mục tiêu, báo cáo chính xác về sở
chỉ huy.




Ngọc Diệu được thưởng một Huân chương chiến công hạng III, hai năm liền
là Chiến sĩ thi đua, năm 1968, được tặng danh hiệu Chiến sĩ quyết thắng.



Ngày 22 tháng 12 năm 1969, Vũ Ngọc Diệu được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Anh hùng Đặng Đức Song

Đồng chí Đặng Đức Song sinh năm 1934
Sinh quán : tại xã Cộng Hoà, huyện Nam Sách
Dân tộc Kinh
Nhập ngũ tháng 4 năm 1952.
Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam
Khi tuyên dương anh hùng đồng chí là trung đội trưởng bộ binh, thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316

Từ năm 1952- 1954, đồng chí Song tham gia chiến đấu với nhiệm vụ liên lạc xung kích trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Khu vực
đồng chí phòng thủ rất ác liệt, địch tiến công mạnh, lực lượng ta lại
ít, đồng chí đã anh dũng chiến đấu, dìu dắt tổ tân binh lập công xuất
sắc, giữ vững trận địa. Trong trận phòng ngự tại Đồi Xanh, Đặng Đức Song đã chỉ huy tổ tân binh đánh lui hai đợt tấn
công của địch, sau đó địch dùng pháo binh bắn vào trận địa, đồng đội bị
thương nhiều, rút xuống hầm, chỉ còn đồng chí và một tân binh. Trong
hoàn cảnh khó khăn, ác liệt đó, Đặng Đức Song động viên đồng đội, bình
tĩnh chiến đấu, dũng cảm đánh lui ba đợt tiến công của địch.


Cũng
trong chiến dịch Điện Biên Phủ, trong trận chiến đấu ở đồi C1, đây là
trận chiến đấu ác liệt nhất, giành giật từng tấc đất với kẻ thù, lần
thứ nhất đồng chí cùng ba tân binh, vượt qua đạn pháo, nghiên cứu tình
hình địch để dẫn đơn vị lên, bị đạn làm sập hầm, đất lấp nửa người, đồng chí bị ngất, khi tỉnh dậy lại tiếp tục chiến đấu.



Lần
thứ hai, được lệnh đưa một đơn vị vào chiến đấu, bị khẩu trung liên
địch bắn chặn, đồng chí dũng cảm bò lên ném lựu đạn, diệt ổ trung liên này, mở đường cho đơn vị xung phong, sau đó đưa 6 thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm.



Lần
thứ ba, mặc cho pháo binh địch bắn ác liệt, biết có thể hy sinh, đồng
chí vẫn dũng cảm lên xuống 6 lần tìm đường dẫn một đơn vị vào bổ sung
chiến đấu. Bản thân đồng chí tiêu diệt 5 tên địch.



Trận đồi Mâm Xôi, ngày 3-5-1954, trước đoạn hào gần 2 km, dưới làn đạn dầy đặc của địch, Đặng Đức Song ba
ngày liền lội dưới đường hào, bùn nước ngập đến bụng, đưa đại đội
trưởng qua lại đoạn đường nguy hiểm này, nghiên cứu mở cửa đột phá. Khi
đại đội trưởng hy sinh, đồng chí cùng một chiến sỹ đưa bằng được thi hài đồng đội về phía sau.



Đồng
chí Đặng Đức Song được tặng thưởng 2 Huân chương chiến công hạng III, 4
lần được khen thưởng và được bầu là chiến sỹ thi đua của Đại đoàn 316
và được tặng thưởng Huân chương quân công hạng III.

Ngày 7-5-1956, đồng chí được Chủ tịch nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Anh hùng Nguyễn Nhật Chiêu

Đồng chí Nguyên Nhật Chiêu sinh năm 1934.
Dân tộc Kinh.
Sinh quán : tại xã Quốc Tuấn huyện, Nam Sách.
Nhập ngũ tháng 12 năm 1953.
Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam,

Khi
tuyên dương anh hùng, đồng chí là thiếu tá, trung đoàn phó trung đoàn
không quân 927 thuộc bộ Tư Lệnh Phòng Không -Không Quân.



Từ
tháng 9 năm 1965 đến tháng 12 năm 1967, Nguyễn Nhật Chiêu đã xuất kích
13 lần, lần nào cũng dũng cảm, mưu trí, kiên quyết tiến công địch, hoàn thành tốt nhiệm vụ, Nguyễn Nhật Chiêu đã bắn rơi 6 máy bay Mỹ và chỉ huy phân đội bắn rơi 8 chiếc khác.



Ngày
20 tháng 9 năm 1965, trên vùng trời Hà Bắc, Nguyễn Nhật Chiêu lái chiếc
Mic17 xông thẳng vào đội hình 5 máy bay địch, bắn rơi tại chỗ 1 chiếc
F105. Khi bay về gần sân bay thì máy bay của đồng chí hết nhiên liệu. Nguyễn Nhật Chiêu bình tĩnh điều khiển máy bay hạ cánh an toàn.



Trong
trận đánh 36 máy bay Mỹ từ nhiều hướng, nhiều tầng vào Hà Nội, ngày
28-3-1967. Đồng chí cùng biên đội nhanh chóng cho máy bay tăng tốc độ
và độ cao, xông thẳng vào đội hình địch. Nguyễn Nhật Chiêu đã bắn
một quả tên lửa chính xác hạ một máy bay địch, và yểm hộ cho biên đội
bắn rơi 1 chiếc khác, đội hình địch rối loạn, đồng chí nhanh chóng bám
sát đội hình địch phóng tiếp một quả tên lửa hạ thêm một chiếc máy bay địch nữa.



Ngày 29-10-1967, trên vùng trời Hưng Yên. Nguyễn Nhật Chiêu bị 4 máy bay địch bao vây, ở thế bất lợi, đồng chí vẫn bình tĩnh, mưu trí, dũng cảm chuyển từ thế bị động sang thế chủ động tiến công. Phóng chính xác 1 quả tên lửa diệt một chiếc F4 của địch, ba chiếc còn lại hốt hoảng bỏ chạy.



Năm 1972, với cương vị là trung đoàn phó, trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu 10 trận với tinh thần mưu trí dũng cảm, xử trí tình huống linh hoạt, do đó đơn vị đồng chí bắn rơi 6 máy bay Mỹ.



Nguyễn Nhật Chiêu còn luôn luôn đi sâu nghiên cứu kỹ thuật, đồng chí lái thành thạo hai loại máy bay Mic 17 và Mic 21- ở cương vị chỉ huy, đồng chí còn tích cực dìu dắt anh em nhanh chóng nắm vững và làm chủ vũ khí trang bị kỹ thuật hiện đại.



Nguyễn Nhật Chiêu đã được tặng thưởng một Huân chương quân công hạng III, một Huân chương chiến công hạng II, một Huân chương chiến công hạng III.



Ngày 31 tháng 12 năn 1973, đồng chí được Chủ tịch nước Việt nam dân chủ cộng hoà tặng thưởng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Wednesday, February 20, 2008

Làm gì khi Blog của bạn bị Google nhận nhầm là spam blog

Bình thường bạn vẫn hàng ngày đăng bài lên blogspot. Nhưng một ngày kia, sau khi đăng nhập vào blogspot, bạn bấm vào nút đăng bài mới thì nhận được một thông báo như hình sau:





Vậy nguyên nhân là gì và cách giải quyết như thế nào? Mời bạn đọc tiếp bài viết sau. Nguyên nhân là blog của bạn đã không may bị máy nhận dạng spam của Google nhầm lẫn. Nó là một bộ máy, trong quá trình tìm kiếm và ngăn chặn hành động spam của một số blogger, nó đã nhận nhầm rằng blog của bạn cũng là một spam blog và thực hiện việc ngăn chặn đăng bài của bạn như đã thông báo trong hình trên. Vậy spam blog là gì? Spam blog (splog) là những blog bình thường tuy nhiên chúng chứa các đoạn mã script (kịch bản) có chức năng tự động dò tìm theo những từ khoá nhất định. Sau đó chúng tự tạo ra những blog giả nhằm mục đích quảng cáo, khuếch trương hoặc tăng thứ hạng (rank) trong kết quả tìm kiếm. Bạn có thể tìm hiểu thêm về splog tại đây. Vậy là đã rõ! Nếu blog của bạn không phải là một splog thì chẳng có gì đáng lo, chẳng qua chỉ là một sự nhầm lẫn mà thôi. Bạn hãy bình tĩnh làm theo hướng dẫn để mở khoá blog của bạn. Trong đoạn thông báo trên, bạn hãy bấm chuột vào dòng chữ "nhấp vào đây", nó sẽ chuyển bạn đến một trang nhằm xác nhận rằng blog của bạn không phải là một splog. Bạn hãy điền vào đoạn mã xác nhận và bấm nút Gửi xác nhận. Trong vòng 12 tiếng, Google sẽ thông báo kết quả cho bạn thông qua email. Sau đó, nếu blog của bạn không phải là splog, bạn sẽ tiếp tục đăng tải bài viết mới một cách bình thường.





Dù có hơi bất tiện nhưng chúng ta đang dùng dịch vụ blogspot miễn phí của Google, mà hơn nữa, việc ngăn chặn spam này cũng có ích, giúp cho cộng động blog hoạt động hiệu quả hơn, tránh có những blog vô bổ và không có ích.

Hướng dẫn làm rapidleech để tải file từ rapidshare, megaupload,...

Rapidshare quả là một nơi khó chịu phải không bạn? Với một số người dùng ADSL của VNN thì thật là tệ, thật khó mà tải được file từ rapidshare. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Móng tay nhọn mà tôi muốn nhắc đến ở đây là rapidleech. Rapidleech không phải là một phần mềm mà nó là một dạng code chạy trên nền web. Nó được viết bằng PHP và được viết bởi Mr. Kloon (thực tế ban đầu nó không phải do Kloon viết mà nó được viết bởi một số người khác nhưng hiện nay những bản nâng cấp và fix lỗi đều do Kloon viết).
Bước 1: Hiện tại rapidleech được cung cấp từ website: http://www.rapidleech.com/index.php, các bạn có thể vào đó đăng kí làm thành viên (miễn phí), vào phần download rapidleech để tải về rapidleech. Tuy nhiên như các bạn đã biết rapidshare liên tục đổi code (vấn đề này cũng được tôi nói tới trong bài viết Hướng dẫn dùng Grabber từ A đến Z) do đó rapidleech cũng liên tục được update và fix lỗi, các bạn chịu khó theo dõi và tải về bản mới nhất, ( cũng giống như Grabber vậy thôi). Hiện nay bản mới nhất là rapidleech_v2.2 ngày 08 tháng 07 năm 2007, download tại đây hoặc bạn có thể vào thẳng forum rapidleech của Kloon tại địa chỉ: http://www.rapidleech.com/index.php?showtopic=1630 để tải về.
Sau khi download về bạn có file rapidleech_v2.2_build_08_07_2007_by_kloon.rar, giải nén ta sẽ có:

Bước 2: Đăng kí một host free có hỗ trợ PHP
Nếu là phần mềm ta chỉ cần cài đặt hoặc chạy file .exe là xong nhưng vì rapidleech là code chạy trên web, không phải là một phần mềm nên Rapidleech phải được đặt lên một web hosting (khác với file hosting nhé, file hosting là dịch vụ lưu trữ file giống như megaupload, rapidshare,…, còn web hosting là dịch vụ lưu trữ website), và web hosting này phải hỗ trợ PHP bởi vì rapidleech được viết bằng PHP. Hỗ trợ PHP không chưa đủ mà nó còn phải hỗ trợ cái rapidleech nữa (muốn biết nó hỗ trợ rapidleech hay không thì phải làm xong mới biết). Vì là không có tiền nên phải xài host free, hiện tại tìm host free đáp ứng những điều kiện như thế không khó cũng không dễ, dễ vì có rất nhiều host kiểu như thế nhưng có thể chúng ta chưa biết, khó là vì đến này mình mới thành công trên cannoop mà canoop cũng đang doạ trảm nên… khó quá. Để tìm host như vậy các bạn có thể vào các diễn đàn như http://www.rapidleech.com/index.php, http://mega-shares.com/forum, http://fullsoftvn.com/forum để tìm. Cũng vì chỉ làm với canoop lên bài viết hướng dẫn sau cũng chỉ minh hoạ thực hiện với canoop mà thôi, với các host khác thì cũng tương tự.
Đăng kí host tại canoop http://canoop.com/ : đăng kí tại đây khá dễ, bạn vào http://sites.canoop.com/signup.php điền đầy đủ thông tin, khi xong nó báo là thành công và thông tin được gửi về địa chỉ hòm mail đã đăng kí. Bạn mở mail ra tìm trong Hộp Thư (Inbox) hoặc Bulk mail. Bạn sẽ tìm đựơc các thông tin chi tiết về host mà bạn đã đăng kí.
Bây giờ ta sẽ upload rapidleech lên host mà ta đã đăng kí. Ở đây bạn có 2 cách, một là upload bằng web browse, 2 là bằng FTP
1.Upload bằng web browse:
Truy cập địa chỉ http://88.191.18.52:2222 (địa chỉ host, thông tin này được gửi về qua hòm mail), điền vào usename và password mà bạn đã đăng kí, bạn sẽ thấy hình như dưới đây:


Upload toàn bộ file trong thư mục rapidleech_v2.2_build_08_07_2007_by_kloon mà bạn đã giải nén bên trên lên host. Sau khi upload files xong bạn set permission cho files và thư mục, permission là quyền cho phép đọc, ghi, thực thi file trên host, bạn cứ hiểu nôm na là ta đặt quyền để ghi file vào host của ta, có như thế thì mới load file từ rapidshare về host được chứ. Để set perm ta làm như sau: đánh dấu chọn vào các file trong cột select (lưu ý là ta chỉ cần ser perm cho các file có phần mở rộng là .php, còn các file khác không cần), kéo xuống dưới cùng,điền vào 777 và click chuột vào set permission, sau khi set xong ta thấy các permission của file đều thành 777. Xong kéo chuột lên phía trên nhấn vào Up a lever ở phía trên tiếp tục set permission cho các thư mục ở mỗi phần Up a lever. Ta chú ý phải set permission cho toàn bộ thư mục trong host phải là 777 hết. Đến đây coi như đã hoàn thành. 2 .Upload bằng FTP. Nếu upload bằng một chương trình FTP thì sẽ đơn giản hơn. Bạn cũng dùng các thông tin đã được cung cấp thông qua email để đăng nhập bằng FTP, bạn có thể dùng một chương trình FTP bất kì như CuteFTP,….. tôi sẽ không giới thiệu cách dùng FTP bởi nó cũng khá dễ, trong FTP sau khi chuyển các file lên host xong xuôi để set perm cho file chỉ cần click chuột phải vào file chọn CHMODE , hiện ra một bảng, điền vào 777 , OK là được. Vài điều từ tác giả: - Hiện nay việc tải file từ rapidshare là khá khó khăn cho những người dùng miễn phí (free). Hy vọng rằng qua 2 bài viết: Hướng dẫn dùng Grabber từ A đến ZHướng dẫn làm rapidleech để tải file từ rapidshare, megaupload,... sẽ giúp bạn khắc phục phần nào khó khăn đó. Bạn nên kết hợp sử dụng giữa Grabber và rapidleech để đạt kết quả cao nhất. - Bài viết dựa phần nhiều vào kinh nghiệm sử dụng của bản thân, rất mong bạn trao đổi và đóng góp thêm. Trân trọng cảm ơn bạn rất nhiều. Cảm ơn bạn đã ghé thăm site của tôi! Bạn hãy để lại lời nhận xét (comment) của mình! Hoặc bạn cũng có thể đăng kí nhận bản tin RSS. Tôi hy vọng bạn thích site này của tôi và tìm được những thông tin bổ ích, và nếu có thể hãy thêm địa chỉ site này vào favorites của bạn để có thể ghé thăm lại. Cám ơn!

Để templates của blogger load nhanh hơn

Thông thường khi bạn chỉnh sửa template của Blogger trực tiếp bằng việc chọn Edit HTML, bạn sẽ thấy template quả thực rất rắc rối và phức tạp. Muốn tìm kiếm 1 phần nào đó để chỉnh sửa quả thực khó lắm. Đó là chưa kể nó có thể gây ra cho bạn nhiều lỗi nếu vô ý không chú ý 1 chút thôi.

Bởi thế, cho nên chúng ta càng đơn giản template của Blogger bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. Đây là 1 vài mẹo nhỏ giúp ích được phần nào cho việc đơn giản hóa đó.

1. Giảm thiểu số lượng Page Elements trong Page Layout. Điều này khá dễ hiểu, vì số lượng các phần tử giảm đi thì tất nhiên code của chúng cũng giảm đi phần nào.

2. Thay vì chèn mã Javascript và HTML trực tiếp vào template thông qua Edit HTML, hãy chèn chúng vào 1 Page Element thông qua Page Layout. Bởi vì khi bạn chèn vào 1 Page Element thì phần nội dùng (tức phần code mà bạn chèn vào) sẽ được Blogger lưu trữ, và khi mở template bằng Edit HTML, bạn sẽ thấy nó sẽ được mặc định bằng , tức là nó đã được ẩn đí rồi. Nếu như đoạn code Javascript hay HTML của bạn rất phức tạp và dài thì điều này cực kì có ý nghĩa, nó sẽ làm gọn nhẹ cho bạn trong việc Edit HTML, và giúp bạn dễ theo dõi template hơn. Hơn nữa bạn sẽ dễ chỉnh sửa đoạn mã của bạn, vì mỗi khi cần chỉnh sửa, bạn chỉ cần vào Page Layout và chỉnh sửa trong đó, ở đó sẽ chỉ hiện lên mã mà bạn chèn, không lẫn lộn với những đoạn mã khác, quả thật quá tiện lợi!

3. Gom tất cả những đoạn mã Javascript hay HTML 'ngầm' vào 1 Page Element. Những đoạn mã ngầm là những đoạn mã xử lí hoặc theo dõi thống kê của Blogger như Google Analytics chẳng hạn. Việc chèn chúng vào 1 Page Element sẽ làm giảm số lượng Page Elements (phù hợp với bước 1), và làm cho việc chỉnh sửa mã được dễ hơn (phù hợp với bước 2).

Những bước trên chỉ là 1 vài mẹo nhỏ để chúng ta làm giảm bớt phần nào khó khăn trong việc theo dõi mã của template vốn đã khá phức tạp. Mong rằng nó có ích đối với các bạn. Chúc các bạn có những template đẹp và gọn nhẹ.

Tạo một domain miễn phí với blogger

Blogger là dịch vụ blog rất tuyệt, nhưng hiện nay VNPT lại cấm truy xuất đến nó. Vấn đề đau đầu này Phamen đã tìm 1 cách giải quyết rất tốt, đó là sử dụng 1 tên miền miễn phí dạng YOURNAME.UNI.CC cho Blogger. Nhưng cách làm của Phamen buộc phải thêm 1 tiền tố (như WWW) vào đầu tên miền, tức là bạn sẽ chỉ có thể làm được 1 tên miền có tới 4 phần dạng như WWW.YOURNAME.UNI.CC để dùng với Blogger. Tên này quá dài và thường người ta chẳng mấy ai chịu gõ WWW cho bạn, nên khả năng mất khách rất cao.Tôi sau khi tìm hiểu cách làm của Phamen, thấy nó khá thú vị, và tìm cách cải tiến nó. Tôi nghĩ là do EveryDNS mà Phamen dùng là không tối ưu, vì nó không cho tôi config root domain, do đó tôi bắt đầu tìm kiếm các dịch vụ DNS miễn phí khác trên mạng. Sau 1 ngày thử qua 1 vài nhà cung cấp, tôi đã tìm đến với FreeDNS, và đã đạt được thành công ở đây.Dịch vụ FreeDNS về cơ bản cấu hình DNS cho domain cũng không hơn gì EveryDNS, nó cũng bị yếu điểm là không cấu hình được root domain. Nhưng nó lại có 1 ưu điểm tuyệt vời, phải nói là cực kì tuyệt vời là nó cung cấp các free subdomain miễn phí cấu hình được. Mà các subdomain được nó cung cấp đã làm tôi cực kì ngạc nhiên, vì có những subdomain rất đẹp như A.LA, US.TO, MOOM.COM, ... phần lớn đều là tên miền cấp 2 trừ 1 số rất ít là tên miền cấp 3. Sau đây tôi sẽ hướng dẫn chi tiết cho các bạn để có được 1 tên miền đẹp, dạng như YOURNAME.A.LA, YOURNAME.US.TO, ...Trước tên hãy vào FreeDNS đăng kí 1 tài khoản, tất nhiên là nó miễn phí và cách đăng kí cũng rất đơn giản. Sau đó trở lại FreeDNS, nhấn vào mục Preferences bên tay phải, rồi chú ý dòng Domain List, hãy nhấn vào link bên cạnh Domains owned by afraid.org admin. Ở cửa sổ mới, hãy chọn cái đầu tiên, Display All Domains (large and slow). Bước này sẽ hiển thị cho bạn tất cả những domain miễn phí mà FreeDNS cung cấp cho bạn, nó sẽ rất nhiều đấy, tôi đảm bảo không dưới 400 cái!Bây giờ hãy nhấn vào Subdomains trong menu bên phải, nhấn vào Add để thêm 1 subdomain mới. Chọn Type là CNAME, còn trong ô Subdomain hãy điền subdomain mà bạn muốn vào tương ứng với Domain trong list liệt kê phía dưới. VD tôi chọn Domain là US.TO và chọn subdomain là nguoinamsach, tôi sẽ có 1 domain là nguoinamsach.us.to. Ô Address điền ghs.google.com. Nhấn Save là xong.Hãy vào Blogger bằng tài khoản của bạn, vào phần Settings, rồi Publishing, ở đây hãy điền domain của bạn vào ô Your Domain. VD tôi điền là nguoinamsach.us.to.Đợi khoảng 1h để DNS cập nhật rồi thử vào địa chỉ mới xem nhé. Bạn thấy tên miền Blogger của tôi chưa, nguoinamsach.us.to đấy, không có WWW đâu nhé!

Thursday, May 10, 2007

My love story 3

My love story - part 3

”Một ngày dài khi vắng hình dung. Của người tôi yêu ôi sao quá quạnh hiu….”

Hắn ngao ngán nhìn con mobile rồi lại ngao ngán đứng dậy đi ra đi vào. Công việc của hắn từ sáng tới giờ chỉ có vậy mà sao ko hắn vẫn tiếp tục như thế được nhỉ?Hắn buồn - nhìn cái mặt down down đần đần là biết liền à!Tại sao phải buồn? Chắc ko phải tại trời mưa đâu. Không phải tại hắn thích mưa mà cái khung cảnh u ám của bầu trời kia cũng chẳng nhằm nhò gì so với cõi lòng của hắn cả.

“Chuyện chẳng có gì, thế rồi mà thành giận nhau, để rồi lại phải buồn, phải nhớ,thế mới chán.” Hắn đang ngồi nghĩ lại. Đã hai ngày hai đứa không nhắn cho nhau một dòng tin nào. Tình yêu của hắn bắt đầu từ những tin nhắn và lúc nào cũng nồng nàn nhờ những mảng tin ngắn ngắn nhưng đầy cảm xúc SMS.Thế mà đã hai ngày ko có một tin thì làm sao chả buồn, chả chán,chả không thiết làm ăn gì?

Chuyện là hồi hôm (cách mấy hôm rồi) hắn hẹn nàng tới cuối tuần sẽ đi Đền Cao chơi vì hôm đó là hội Đền. Thế rồi do công việc hắn phải lên HN.Mà lên đến HN thì có nhiều cái vui lắm. Hắn gặp một lũ bạn cùng trường ngày xưa. Bù khú rồi bài bạc rồi rượu chè bét nhè đến nỗi hắn ko thể về kịp vào chiều ngày hôm trước để sáng sau đi chơi với người yêu được. Hắn chỉ nhắn có cái tin là anh không về được vì công việc vẫn chưa xong. Hắn yên trí nghĩ rằng nàng sẽ thông cảm.

Nói là yên trí vậy thôi thật ra hắn cũng sốt ruột lắm! Ngay sáng sớm hôm sau mặc dù bữa rượu hôm qua vẫn còn dư âm trong cái cổ họng nhạy cảm với thời tiết của hắn, hắn vẫn cố dậy sớm để chuẩn bị ra về. Thời tiết lại không ủng hộ người có lòng thành như hắn. Trời cứ mưa mãi, không to lắm nhưng đủ ướt để gây trở ngại cho hắn! Chết tiệt! Trong năm hắn ghét nhất mùa này, thời tiết thì ẩm ướt, mưa lây nha lây nhây, đường xá thì bẩn bụi,…Chia tay mấy thằng bạn rồi đội mưa ra về lòng hắn vẫn chưa hết khó chịu về cái ý nghĩ về thời tiết và cơn mưa đang cản đường hắn.

Chạy xe trên đường hắn cố gắng thật để tâm vào lái xe nhưng không được vì đầu hắn lúc nào cũng nghĩ đến chuyện về nhà thật sớm để đi chơi với người yêu. Hắn chắc mẩm thể nào không có hắn nàng cũng sẽ không đi nữa và sẽ đợi hắn về. Nghĩ đến đó hắn lại càng đi cẩn thận hơn vì có lần nghe thằng bạn nói Đền Cao thiêng lắm! Hẹn đi mà không đến là thảo nào cũng có chuyện. Hắn lo lo và lái xe thật an toàn!

Về đến nhà trời không còn mưa mấy đường xá đã bắt đầu khô. Hắn mừng lắm rồi chẳng kịp chuyển đồ vào trong nhà đã tí tởn gọi điện ngay cho người yêu.Phản ứng của hắn không đến nỗi rụng rời cả cái điện thoại ( Như thế thì hỏng con mobile yêu dấu mất) nhưng là buồn và thất vọng tràn trề! Chẳng lẽ nàng không thể đợi đến lúc hắn về rồi cùng đi sao? Chẳng lẽ hắn không quan trọng chút nào sao? Hay là nàng lại đi chơi vui vẻ với bọn nào rồi? Đã thế lại còn nhắn tin :” Anh cứ thong thả mà về” Nghe mà lộn ruột!

Hắn ngồi phịch xuống cái ghế tội nghiệp. Mặt thì đần thối còn trong đầu không ngừng suy nghĩ miên man. Được một lúc,chẳng biết là bao lâu nữa bỗng nhiên hắn đứng phắt dậy. Tay vuốt mấy sợi tóc xoà xuống khoé mắt rồi cởi phanh cái áo sơ mi ra rồi ném uỵch nó vào góc ghế. Ngả người nằm dài trên cái đi-văng gỗ mà người ngoài nhìn vào trông như một kẻ vô hồn.

Tít….tít…tít

Hắn vơ vội cái mobile với hi vọng nàng sẽ hẹn hắn ở đâu và bảo hắn vào đi cùng. Dù sao thì cũng được gặp người yêu. Hắn chẳng thiết đi chơi, chỉ mong được gặp nàng ngay lúc này,ngay bây giờ thôi.

“Anh à! Đang làm gì thế? Leo một mình lên Bàn Cờ Tiên mệt thật! Tranh thủ ngồi nghỉ ngơi một chút cho đỡ mệt nên em nhắn tin cho anh.N.A.N”

Khiếp! Đi không có người yêu mà đi lắm thế! Vừa ở Đền Cao giờ đã sang Côn Sơn rồi! Hắn thầm lẩm bẩm rồi tự mình hậm hực vì thất vọng.Không một câu rủ người yêu vào đi chơi cùng hay là lại đi chơi với bọn nào vui vẻ rồi cho lên không cần người yêu đây. Càng nghĩ càng bực mình. Hắn ko thèm nhắn tin lại! Và ném cái mobile xuống giường rồi đi tắm!

Tắm xong hắn lại lôi cái mobile ra xem có tin nhắn nào mới không? Chẳng có tin nhắn nào mới cả nhưng dường như sau khi tắm người ta cảm thấy dễ chịu hơn chút. Cho lên hắn bình tĩnh nhắn lại cho nàng giọng trách móc nhẹ nhàng :” Anh vội vàng từ hn trở về chỉ để đi chơi với người yêu.Thế mà người yêu lại đi mất rồi.Chán thật”. Hắn cứ nghĩ là thảo nào nàng cũng nhận ra là nàng không quan tâm tới hắn.Tới lòng thành của hắn mong được đi chơi với nàng. Và thảo nào cũng có một vài câu nhẹ nhàng nào đó xin lỗi hoặc an ủi người yêu. Nhưng KHÔNG! Từ đó cho tới chiều, rồi tối tịnh không có một tin nhắn nào của nàng. Hắn càng bực mình,càng khó chiu và càng giận.

Rồi thấm thoắt bây giờ đã là hai ngày mà hắn cảm tưởng dài như hai niên cả hai đứa không một tin nhắn cho nhau.Hắn không còn bực mình,không còn giận nàng nữa.Bây giờ chỉ còn nỗi khó chịu vì nhớ, vì mong được gặp nàng. Nhưng dù nhớ, dù muốn gặp nàng ngay lúc này lắm hắn vẫn không chịu nhắn tin cho nàng.Hắn muốn chờ xem nàng có nhớ, có yêu hắn nhiều như hắn đang yêu nàng không?

57h kể từ tin nhắn cuối cùng hắn gởi cho nàng. Vào lúc 22h03phút và 31 giây con mobile của hắn lại kêu lên tiếng kêu quen thuộc.Hắn nhớ tiếng kêu này,nhớ lắm vì với hắn thế là quá lâu rồi! Trên màn hình là contact quen thuộc Mylove :”Anh! Tại sao vậy?” Hắn hiểu và hắn rất vui.Vui lắm! Vui vì nàng cũng nhớ hắn cũng yêu hắn như hắn hằng mong đợi! Nàng là như vậy và hắn mừng là hắn hiểu được nàng. Chỉ có bốn chữ cho một tin nhắn nhưng hắn biết là nàng cũng đang nhớ hắn lắm!Câu “tại sao vậy” chỉ có 3 chữ nhưng nó bao gồm là nàng đang lo lắng một nỗi lo lắng vu vơ xa xăm nào đó.Nó cũng có nghĩa là nàng đang giận hắn,nỗi giận chắc nhiều lắm và mỗi giây,mỗi phút hắn không nhắn tin cho nàng là nỗi giận này sẽ càng được nhân lên. Đến lúc này hắn đã kiểm soát được tình hình và hắn hiểu là có yêu nhau mới giận nhau như thế.Cho lên hắn đưa tay và chỉ soạn lại hai chữ “ Anh buồn”.

Hắn cố tình đẩy cảm xúc của nàng lên cao trào là để nàng càng yêu hắn hơn.Vì hắn đã biết có cách làm thế nào mọi chuyện trở lại bình thường vào ngày mai rồi!Giận hờn nó như một loại thuốc kích thích cho tình yêu. Nếu không giận hờn nhau làm sao hiểu sâu được nhau?Nếu ko có những lúc bồn chồn xa vắng làm sao hiểu được những niềm hạnh phúc giản đơn là vui vẻ ở bên nhau? Hắn giận nàng cũng chỉ vì hắn muốn được ở bên cạnh nàng và cùng đi bên nhau tạo lên những kỉ niệm ở những chuyến đi chơi.Nàng giận hắn cũng chỉ vì thiếu đi sự quan tâm của hắn thường ngày bằng những tin nhắn! Chỉ có thế thôi nhưng biết bao nhiêu là cảm xúc! Hắn khẽ mỉm cười trong đêm rồi lẩm bẩm câu cải lương của Mạnh Quỳnh mà giọng như đọc Rap “ Em ơi biển lớn sông sâu còn có khi đầy khi cạn.Nhưng tình của đôi ta luôn đong đầy theo năm tháng thì hờn dỗi chi em cho bờ mi thêm khô héo nụ cười?….” rồi ghi âm vào trong máy! Ngày mai thôi khi hắn gặp nàng hắn sẽ bắn cho nàng qua Bluetooth.Và hắn tin chắc là nàng sẽ hết giận ngay thôi!

Hết phần 3

My love story - part 2
333 magnify

Lần đầu tiên rủ nàng đi chơi phải như thế nào nhỉ? Chết thật! Bao nhiêu ý tưởng cho buổi ban đầu thật lãng mạn mà từ bé tới lớn hắn thường nghĩ tới ko hiểu sao giờ nó bay đi đâu hết! Thôi có lẽ người lớn rồi không cần phải hoa mỹ nhiều đâu.Chỉ cần mình chân thành là okie mà!. Nhưng mà cũng phải kiếm một chỗ nào cho nó riêng tư một tí chứ! Hắn lướt qua các địa điểm trong đầu.Chợt một ánh sáng loé nên như một ngôi sao chổi vừa bay qua một thiên hà tối om là cái đầu trống rỗng của hắnđược rồi!

Bi giờ là tới khâu chuẩn bị. Đầu tóc có vẻ ổn rồi! Thật ra thì chỉ ổn với hắn thôi còn nói theo kiểu ông thợ cắt tóc thì:" Đầu mày chỉ hợp với kiểu cổ điển thôi!" Còn quần áo không biết nên mặc gì nhỉ.?? Hắn nhìn qua mấy cái quần jean.Thôi cứ làm quần jean áo phao cho lành ( trời lạnh mà). Nhưng trông không được đứng đắn lắm! Đảo lại nhìn đống quần áo mà chẳng biết làm gì! Hắn chưa bao giờ là người quan trọng về ăn mặc cũng như quần áo! Mặc cho thiên hạ đua nhau khoe gấm khoe hoa. Hắn vẫn cứ style cổ điển của mình mà diễn. Thế nên hôm nay hắn thật sự lúng túng! Chợt đâu đó vang lên tiếng mẹ lúc khen thằng đi đường lúc ban chiều." Đấy thanh niên phải ăn mặc như thế! Sơ-vin đóng thùng trông mới chững trạc!" À ra thế! ra là các cụ thích những thằng chững trạc. Vậy là xong!

Giờ thì hắn đang chạy xe.Thong thả thôi nhưng cũng không quá rùa. Thỉnh thoảng lại vuốt vuốt lên mấy cọng tóc ướt keo trên đầu! Trong đầu đang đầy những tình huống sắp diễn ra. Đến ngõ rẽ vào nhà nàng! Ối giời ơi! Cái con chó này! Suýt nữa thì ông mày tông vào có phải hết đời ko con? Thế là hắn lại nghĩ :"Các cụ bảo mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang". Có vẻ điềm lành đây!

Hắn dựng xe luống cuống xong rồi đi vào nhà. Dáng đi chắc sẽ không được tự nhiên lắm! Hắn biết chắc là thế nhưng lại nghĩ nhìn mình chắc cũng không quá tệ đâu. Giầy đen, quần âu thẳng với cái áo khoác da không kéo hết khoá để lộ cái cổ áo sõ mi kẻ được bẻ gọn gàng trông cũng "chững trạc" chứ!. Vừa lúc ông già nàng nhìn ra. Cười duyên chào các cụ cái.Xong hắn vừa định cúi xuống bỏ giày (Sau này hắn không bao giờ phải làm việc này nữa vì các cụ cho phép cứ đi cả giày dép vào trong nhà. Chắc tại nhà có nhiều con gái cho lên quét dọn, lau nhà không thành vấn đề) rồi bước vào nhà thì hai cụ tranh nhau bảo khỏi phải bỏ giày ra cháu ạ! Hắn lưỡng lự định đi thẳng vào trong nhà. Nhưng thôi lần đầu tiên rủ em nó đi thì cứ phải lịch sự bỏ giày ra lấy khách phát!

Hắn bước vào nhà.Nhìn thấy nàng đang khẽ cười với hắn. Cuộc hẹn đã được ấn định trước nên nàng có vẻ không mấy ngỡ ngàng nhưng có phần hơi xấu hổ. Bằng chứng là đôi má thoáng ửng hồng và cử chỉ có vẻ lúng túng. Hắn cười lại với nàng rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Nàng bảo chờ nàng một chút rồi chạy vào thay đồ và xin phép các cụ cho đi chơi.( Lúc này hai cụ tâm lý đã lui vào bên trong rồi các bác ạ).Tranh thủ chờ nàng vào đang xin phép hắn nhấp tạm ngụm nước cho tự nhiên và đỡ nghẹn giọng.Chẳng mấy chốc nàng đã trở ra.Ôi chỉ có khoác lên người thêm một cái áo khoác và một cái khăn quàng cùng một cái mũ len mà sao trông nàng dễ thương quá!Nhìn muốn yêu dã man!

Nàng nhìn hắn bảo :" Mình đi đi".

Hắn hơi bất ngờ. Sao ko là :" Mình đi thôi anh" hay :" Mình đi đi anh" nghe nó tình cảm hơn chứ. Nhưng không sao hắn hiểu nàng vẫn còn e ngại và thẹn thùng mà.

Cả hai lên xe có vẻ vẫn còn ngường ngượng. Để phá tan cái không khí giết chết tình yêu đó hắn nắm tay nàng lắc lắc rồi hỏi han vài điều chẳng mấy ăn nhập vào tâm trí của hai người lúc này. Như hôm nay em làm gì? Đi đâu? v..v

Vẫn giữ tốc độ bình bình như lúc sang nhà nàng. Phải rồi! Đi chơi với người yêu có điên mà phóng ầm ầm à? Hắn bắt đầu trở lên tự nhiên, nói liên thiên hết chuyện nọ tới chuyện chai. Nhưng dường như nàng lại rất thích thú về mấy cái chủ đề chẳng vào đâu đó. Nào là hắn vừa suýt tông vào con chó, rồi Beckham làm sao mà bị dính vào mấy cái xì căng đan với mấy cô người mẫu. Linh tinh và linh tinh.

Lúc này nàng đã nép sát vào hắn hơn,tay đã chịu cho vào túi áo hắn. Hắn hiểu điều đó không đơn giản chỉ vì hôm nay trời lạnh. Và hắn vẫn nắm tay nàng huyên thuyên để làm cho nàng cười mãi! Chắc tất cả mọi người đi đường đều đang nghĩ là hắn đang đi chơi với người yêu đây! Hắn hạnh phúc khi nghĩ vậy!

Điểm đến là một cái hồ rất rộng, có thể không rộng hơn Hồ Tây nhưng phải gấp ba lần Hồ Gươm và mang đầy huyền thoại như hồ Núi Cốc.Xung quanh hồ là con đường nhỏ bằng bê tông nhẵn nhụi. Những cột đèn không sáng đứng nấp ló sau những hàng cây vài ba năm tuổi chỗ cao chỗ thấp. Nước trong hồ được cấp bởi con sông Lục Đầu nên mùa này không có nhiều lắm. Nhưng trên bề mặt nước được phủ một lớp sương mỏng làm cho ánh sáng từ những cột đèn không hiện rõ xuống mặt nước mà chỉ sáng mờ mờ.Hắn nắm tay nàng cho xe chạy vòng vòng quanh bờ hồ rồi kiếm một chỗ ngồi để nhìn sang đối diện là dãy đèn sáng in hằn cả xuống lòng hồ!

Vừa ngồi xuống hắn vừa khẽ lẩm nhẩm bài hát nào đó vừa chợt thoáng qua trong đầu :" Này hỡi ông sao trên cao, có hay tôi đang nhớ nàng..."

Vừa cất tiếng thì nàng quay sang vẫn giọng vô tư gắt :" Này! này nhớ ai thế?"

Hắn nhìn nàng ( cố gắng để nàng thấy thật âu yếm ):" Nhớ em đấy"

- Điêu có gia phả

-Thật mà! Không biết bao nhiêu hôm anh với mấy thằng bạn ngồi đếm sao và nhớ em đấy!

-Ngồi với mấy thằng bạn mà nhớ em cõ? Nàng mỉa mai

-Thật! Chuyện anh yêu em cả mấy thằng bạn cũng biết đấy! Chúng nó còn xui anh mấy cách để nói với em cơ.Nhưng mà toàn đến lúc định nói anh lại không dám. May mà hôm rồi lại liều nhắn tin nói cho em.

-...

-Thế em đã từng cho tay vào túi áo ai như anh chưa? Hắn hỏi câu hỏi thay cho thắc mắc là ko biết nàng đã yêu ai chưa và cũng là thay cho câu hỏi :" Em đã từng yêu ai chưa?"

Nàng cười ranh mãnh suy nghĩ rồi nói :" Tính đến lúc này là hai hoặc ba gì đó"

Hắn hơi thất vọng nhưng chợt lấy lại bình tĩnh và nghĩ có thể nàng đùa vì có thể là túi áo của người thân hoặc anh em,họ hàng gì thì sao? Biết đâu cũng là con gái hoặc mẹ nàng thì sao? Nghĩ vậy hắn phấn chấn và quyết định bỏ qua chủ đề này vì theo nguồn tin hắn biết thì nàng chưa từng yêu ai hay có cảm tình với ai cả mà!

Hắn dịu dàng quay qua nàng hỏi:" Trời mùa đông thật đẹp nhưng cũng lạnh nhỉ? Em có lạnh không?"

Thay cho câu trả lời là nàng xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi đan lại và khép vào hai bên đầu gối.

Thấy thế hắn bèn đưa tay quàng qua vai nàng và kéo ngả về mình.Nàng ngoan ngoãn ngả đầu vào vai hắn ngắm những ngọn đèn nhấp nháy bởi những con sóng lăn tăn dưới mặt hồ.

Hắn chìm đắm trong hạnh phúc tuyệt vời và cảm giác được sở hữu một bờ vai mềm mại. Hắn lại nghĩ: thế mà mới cách đây có vài ngày thôi. Chắc chưa đến một tuần hắn vẫn là một gã trai yêu đơn phương. Và vẫn luôn luôn kè kè với mấy thằng bạn thân.Giờ hết rồi nhé! Cho chúng mày ngồi mà ngắm trăng sao.Anh sẽ đi chơi với người yêu!

-Mấy giờ rồi anh? Nàng hỏi và kéo hắn trở lại thực tại.

Kéo tay về dòm đồng hồ! Chết tiệt lại cái đồng hồ không có dạ quang! Lôi mãi mới ra ông cục gạch trong túi quần.

-8h25 em à!

-Mình về sớm anh nhé!

-Uh nhưng mà vẫn sớm mà! Mình ngồi thêm chốc nữa đi em!

Nàng không nói gì ra chiều đồng ý. Hắn lại đưa tay ôm lấy bờ vai nàng và trò chuyện thêm vài ba câu chuyện linh tinh nữa.

Về đến nhà nàng mới hơn 9h một tí nhưng hắn không có ý định vào ngồi chơi nữa mà muốn về ngay cái giường thân yêu để nằm và nghĩ lại những giây phút tuyệt vời vừa qua!

Cuộc hẹn đầu tiên khá tốt đẹp.Không một nụ hôn,không một lời thề hẹn.Nhưng hắn không lấy làm thiếu thốn.Tất cả còn ở phía trước mà! Hắn yêu nàng và nàng cũng yêu hắn! Cho đến lúc này thế là quá đủ!

Hết phần 2

My love story 1

Hắn đưa tay ngó đồng hồ. Chết tiệt! Cái đồng hồ ko có dạ quang làm cho trong bóng tối ko tài nào mà nhìn được gi.Đành phải móc con cục gạch ra xem mấy gi thôi.Hắn có thói quen phải xác định mình đang khoảng thời gian nào mỗi khi tỉnh giấc.

11h đêm, ánh sáng của cái màn hình con cục gạch làm hắni nheo nheo mắt lại.

Sao thế nhỉ? Sao hôm nay lại tỉnh giấc sớm thế nhỉ? Chắc ko phải do mấy chai bia uống hồi chiều đâu. Vì bt mỗi khi uống bia về hắn thường ngủ tít tới tận sáng trắng mà.Đành vậy lướt qua danh bạ xem có đối tượng nào có thể nhn tin trêu vào gi này ko?Thôi nào mình đã t hứa sẽ làm ngưi tốt nốt tháng này mà.Vậy thì làm gì bây gi?Nhắn tin cho nàng vậy! Dù sao thì cũng või đi một phần nỗi nh đang len vào trong hắn!

0987:T đã ngủ chưa?Đang làm gì thế? Hôm nay đi chơi thế nào?

0904:Mình chưa ngủ được. Chẳng làm gì cả.Đang nằm nh một số bạn bè thôi.

0987:Chẳng bù cho mình.Chỉ nh có mỗi một ngưi thôi!

0904:Ai ?N nh ai mà lọ mọ đêm hôm thế?

0987:Lạy chúa! Con hứa sẽ ăn chay cả năm (tính luôn mấy ngày tết) nếu chúa có thể giúp con bớt nh về ngưi ấy một chút đi! T nằm lẩm nhẩm câu ấy gần được 1000 phát cho đến khi nhắn tin cho T đấy!

Câu này điêu quá! Hắn vừa mới ngủ dậy xong mà!

0904:Nếu vậy thì cậu c nhẩm tiếp đi. Biết đâu chúa đang bận ,đến câu th 2000 ngài sẽ rảnh hơn và làm giúp thì sao?

0987:Hay là T giúp t đi!

0904:Xin lỗi! T muốn lắm!Nhưng thường chúa không phải là con gái mà! Với lại t không có ý định ăn chay suốt năm đâu.

0987:Không ý t là...t đang nh tới một ngưi.Một người mà t rất nh.Nỗi nh không phải mới bắt đầu.Mà t rất lâu rồi.

Hắn soạn tin nhn ra nhưng bồi hồi mãi chưa gởi được.Hắn sao thế nhỉ? Bình thường hắn có thể nói như máy vài trăm câu hay hơn thế nhiều trước cả lũ con gái mà ko thấy gượng mồm.Bi gi chỉ có một tin nhắn thôi mà sao khó khăn thế nhi?Nếu nàng chưa bắt đýợc tín hiệu.Nàng chỉ đang đùa hắn như hn vẫn hay đùa bọn con gái cười ô ố kia thì sao?Liệu nàng có người yêu rồi thì sao? Liệu .....Nhưng nàng cũng quan tâm tới hắn đấy ch! Bằng chng là nàng cũng nhắn tin trả lời đấy thôi.....Nhưng.....

Tít....tít....tít

Trên màn hình con cục gạch nhấp nháy có tin mới gởi đến!

0904:Này! Ngưi có nhiều nỗi nh! Ngủ rồi hả?

Vua thua thằng liều.Cổ nhân đã dạy rồi.Không biết bao ngườiđược cả thiên hạ cũng bắt đầu t những việc làm mạo hiểm và liều lĩnh.Hắn quyết rồi! Dù sao cũng phải nói cho rõ hết đêm nay.Đến đâu thì đến! Được ăn cả ngã về ko! ^_^(với lại dù sao cũng mất ngủ rồi)

0987:Không! T đang không biết phải nói thế nào.Vì t tin chắc rằng khi nói ra thảo nào T cũng sẽ bất ng. T ...t muốn nói rằng t đang rất nh T và t...t yêu T.

Hắn đọc lướt lại một lần và ghi nh cái khoảng khắc này vào trong não bộ.Rồi nhắm mắt đưa tay bấm phím Send.

....

5 phút trôi qua.Như cả một thế kỉ nhưng hắn vẫn vậy.Đực mt ra trên tay vẫn cần con cục gạch thân yêu. Và đâu đó trong cái đầu to đầy tóc của hắn bắt đầu xuất hiện một cảm giác hối hận. Vì biết đâu sẽ làm cho hắn và ngưi ấy t nay sẽ xa cách ra.Không còn được trò chuyện t nhiên (để rồi thỉnh thoảng nhìn trộm nữa). Hắn s ngưi ấy sẽ tránh mặt hn,hắn s không được nhìn thấy ánh mắt ngưi ấy nhìn hắn mỗi khi hắn pha trò trước đám đông.Hắn s con Cục gạch sẽ buồn vì t nay sẽ không đc nhắn tin cho thuê bao My love trong máy nữa.

....

Tít...tít..tít

Hắn giật cả mình suýt rơi máy khi con cục gạch rung lên báo có tin nhắn gởi tới.

0904:N sẽ nghĩ như thế nào nếu t nói rằng t không bất ng đâu.T rất hạnh phúc! Nhưng t s bởi vì bên cạnh N có nhiều con gái quá.Và có một số người sẽ buồn. Vì người ấy rất yêu N.N có biết ko?

Hắn suýt nhảy lên vì sung sướng! Vậy là thành công rồi.Hoá ra nàng cũng cảm mình ra phết! Và nàng ngại vì mình có một số mối quan hệ với một số ngưi con gái khác.Không thành vấn đđâu em yêu vì anh chỉ yêu có mình em thôi.Anh t nghĩ thế và mỉm cưi bấm phím soạn tin nhắn

0987:Oi! N cũng rất hạnh phúc! Cuộc đời như một con tàu vậy.Trải qua nhiều ga và cuối cùng cũng tìm đưc ga đích.N đã biết một người con gái.Ngưi đó có bên ngoài trông rất mỏng manh nhưng tiềm ẩn bên trong một tâm hồn rất đẹp, rất thông minh.Đã t lâu N thường hay quan sát thầm ngưi ấy. Từng c chỉ, từng nụ cưi, từng lời nói.Mọi th đều dịu dàng và đáng yêu!Mỗi lúc bên ngưi ấy N thường làm mọi cách để ngưi ấy vui, đđược nhìn thấy nụ cưi thật t nhiên và thoải mái của ngưi ấy. Và mỗi lúc không bên ngưi ấy N cảm thấy nh, thấy yêu vô vàn! T à! Ai cũng phải có nhiều mối quan hệ. Và ko ít các mối quan hệ đó có tình cảm. Nhưng người N thấy quan trọng nhất, thấy yêu nhất là T. Điều đó là đủ rồi phải ko T?

Hắn thật sự bất ngờ! Thật ngạc nhiên khi những điều mình nói thật lại hay đến vậy! Kiểu này mà nói với nàng nào chả chết! :D

0904:Nhưng T ngại phải đối diện với ngưi ấy! Vì ngưi ấy yêu N nhiều lm

0987:Không nhiều như T nghĩ đâu! Với lại rồi người ta cũng sẽ quên thôi. Quan trọng là gi đây N chỉ nghĩ đến một mình T thôi!

0904: Uh! Gi mình sẽ ko nhắc đến chuyện này nữa.

0987:Ok! Gi đi ngủ đi nhé! Đêm đã khuya rồi đấy! N sẽ chẳng ngủ được đâu! Vì N hạnh phúc quá mà!

0904: Vậy N cũng ngủ ngon nhé! Y.N.N!

0987: Ê! Kinh Coran điều 201 chương VI nói phải gọi người yêu là anh (em) thì Thánh Ala mới ban phước cho tình yêu đó. Vì thế ngủ thật ngon em yêu nhé! Hôn em trong giấc mơ!

0904: Hì!Vậy à! Ngủ ngon anh yêu! H.A!

Hết phần 1